Tả con đường quen thuộc từ nhà em đến trường



Ta con duong tu nha em em truong – Đề bài : Em hãy viết một đoạn văn ngắn Tả con đường quen thuộc từ nhà em đến trường.
 
ta con duong tu nha em den truong
 
Bài 01.
 
Trong suốt tuổi thơ tôi, tôi đã yêu mến vầ gắn bó với rất  nhiều đồ vật: chiếc áo đồng phục, đôi dép mòn quai, chiếc mũ bảo hiểm… Mỗi vât đều để lại cho tôi nhiều ấn tượng sâu sắc. Nhưng có lẽ, quen thuộc và gắn bó với tôi nhất là con đường từ nhà đến trường.
          Con đường mang cái tên thật đẹp: Châu Phong. Con đường được lát bê tông, rất phẳng và rộng, đủ cho mấy chiếc xe hơi qua lại mà không va chạm. Hai bên đường là hai hàng cây xanh rờn, đung đưa những cánh tay, những mắt lá như vẫy tay chào khách qua lại. Mùi  hương hoa sữa thơm thoang thoảng  bay đi khắp nơi, thỉnh thoảng còn có những bông hoa “tinh nghịch” đùa trên tóc, lên áo người qua đường. Lấp ló sau những hàng cây là những tòa nhà một, hai tầng đủ màu sắc. Khi bình minh vừa lên, đường như được khoác chiếc áo mầu hồng tươi. Lác đác một vài người qua lại trên con đường . Lúc đó, có thể nghe thấy rõ tiếng rao hàng của cô hàng hoa, chị hàng xôi…. Dần dần, mặt trời lên cao, phố phường bắt đầu tấp nập. Tiếng bước chân trẻ em ríu rít dến trường, tiếng còi xe “bim bim”, làm cho cuộc sống trở nên vô cùng rộn ră…
          Đứng ngắm con đường từ lúc sớm cho đến lúc bình minh thật là thích. Em yêu con đường này lắm! Tuy bây giờ nó vẫn còn nhiều ổ gầ, nhiêu chỗ rạn nứt nhưng  sau này lớn lên, em mong muốn được góp phần xây dựng lại cho con đường cho nó trở nên đẹp hơn, khang trang hơn và an toàn hơn với người dân ở đây.
 
Bài 02.
 
Tuổi thơ của tôi được gắn liền với dòng sông quê hương với cánh diều no gió, với những ngày cùng bạn bè bắt ve ,tu dế… Nhưng quen thuộc nhất, nơi dẫn dắt tôi đi tới trường, nâng bước chân lẫm chấm đầu tiên của tôi, đó là con đường từ nhà đến trường học.
          Con đường đến trường này hôm nào cũng tấp nập. Đường được lát xi – măng trông sạch sẽ. Vỉa hè hai bên  được lát gạch đỏ trông rất là đẹp.  Những cây phượng, cây bàng như những chiếc ô khổng lồ…xanh mát. Đây đó những bông cúc dại “mở mắt” chào đón ánh nắng bình minh. Chim hót líu lo trên các cành cây, chào mừng một ngày mới. Xe cộ tấp nập, tiếng còi xe bíp bíp nghe thật vui tai. Vài em nhỏ tung tăng tới trường. Chúng cười đùa vui vẻ làm cô nắng cũng phải ghé xuống mỉm cười. Tôi bước đôi chân  trên con đường quen thuộc đến trường mà lòng vui không tả xiết.
          Tôi sẽ không bao giờ quyên con đường đày ắp những tuổi thơ. Ở nơi đây, có tiếng bước chân ríu rít của bè bạn, có tiếng bước chân nhẹ nhàng của mẹ và có tiếng bước chân mạnh mẽ của cha. Tôi cũng biết rằng con đường này không những dắt tôi đi học mỗi ngàymà còn năng ước mơ đầu tiên của tôi bay xa.
 
Nguồn: Kênh tri thức